"Người ta nói phụ nữ chúng tôi làm gốm bằng bụng là vì vậy. Mỗi bước đi giật lùi là một bước lùi vào quá khứ để tìm lại hình hài của cha ông. Đất này là thịt, nước này là máu, lửa này là hồn. Nếu mình không làm nữa, tổ tiên sẽ buồn lắm..."
Nghệ nhân ưu tú Đàng Thị Phan
"Gốm không đơn thuần là đất đá, gốm là một thực thể sống. Khi ta đưa gốm vào lò, đó là một cuộc giao thoa giữa con người và thần lửa. Mỗi tác phẩm ra đời là một sự may mắn, là cái tâm của người thợ hòa quyện với linh khí của đất trời. Tôi không làm gốm để bán một món hàng, tôi làm gốm để tìm lại hình bóng của cha ông mình trong từng nét men rạn."
Nghệ nhân Nhân dân Trần Độ
"Người ta làm tranh bằng phẩm màu công nghiệp, còn chúng tôi làm tranh bằng hơi thở của thiên nhiên. Màu trắng từ vỏ điệp, màu đen từ lá tre khô nung kỹ, màu vàng từ hoa hòe, màu đỏ từ sỏi đất. Xem tranh Đông Hồ là thấy cả một vườn quê, thấy cái tết đoàn viên. Chừng nào người Việt còn yêu cái bình dị của làng quê, chừng đó tranh Đông Hồ vẫn còn sống."
Nghệ nhân Nhân dân Nguyễn Đăng Chế
"Làm Lãnh Mỹ A cực lắm, một thước lụa là một đời người. Phải nhuộm mặc nưa hàng trăm lần, sáng phơi nắng, chiều giặt sông, đêm lại ủ. Khi nào tà áo đen bóng lên như sừng, sờ vào thấy mát lịm như da con gái, lúc đó mới gọi là thành công. Tôi giữ cái nghề này không phải để giàu, mà để khi nhắc đến Tân Châu, người ta vẫn nhớ về một thời vàng son, nhớ cái màu đen huyền bí mà không một loại màu hóa học nào thay thế được."
Nghệ nhân Tám Lăng (Ông Nguyễn Văn Long)