Không phải là những sắc màu sặc sỡ, đỉnh cao của Tân Châu là màu đen bóng bẩy, sang trọng của Lãnh Mỹ A. Loại lụa này càng mặc càng bóng, càng giặt càng mềm, và đặc biệt là cực kỳ mát dù ở trong thời tiết khô nóng của miền Nam.
Để có màu đen huyền diệu ấy, lụa phải được nhuộm bằng trái mặc nưa (một loại quả rừng) hàng chục lần, rồi đem phơi nắng trên những cánh đồng cỏ sạch. Quy trình này lặp đi lặp lại suốt nhiều tháng trời, hòa quyện giữa tinh hoa thảo mộc và sự nhẫn nại của con người.
Vị trí: Thị xã Tân Châu, tỉnh An Giang.
Những lò nung ở đây được xây bằng gạch, có hình dáng như những tòa tháp khổng lồ. Nhìn từ xa, hàng ngàn lò nung san sát nhau bên dòng sông tạo nên một khung cảnh kỳ vĩ, là minh chứng cho một thời hoàng kim của nghề làm gạch gốm phương Nam.
Không dùng men sứ trắng, gốm Vĩnh Long giữ nguyên màu đỏ đặc trưng của đất sét địa phương. Sau khi nung qua lửa, đất phù sa trở nên cứng cáp, bền bỉ với thời gian và khoác lên mình lớp áo màu đỏ hồng nhạt hay trắng bạc (do hiện tượng mặn hóa) cực kỳ độc đáo.
Vị trí: nằm trải dài hơn 30km ven sông Cổ Chiên và kênh Thầy Cai, tập trung chủ yếu tại huyện Mang Thít, cùng các xã lân cận thuộc huyện Long Hồ và TP. Vĩnh Long, tỉnh Vĩnh Long.
Điểm độc đáo nhất của Sa Đéc là hoa được trồng trên các giàn cao. Người nông dân không đi bộ mà chèo những chiếc xuồng nhỏ len lỏi giữa các luống hoa để chăm sóc. Hình ảnh này đã trở thành biểu tượng cho sự thích nghi tuyệt vời của con người miền Tây với thiên nhiên sông nước.
Với lịch sử hơn 100 năm, Sa Đéc không chỉ có hoa hồng, cúc mâm xôi hay vạn thọ, mà còn là nơi hội tụ của những cây kiểng cổ thụ được uốn nắn tinh xảo. Mỗi chậu kiểng là một tác phẩm nghệ thuật mang đậm triết lý sống và tâm hồn của người nghệ nhân phương Nam.
Vị trí: Xã Tân Quy Đông, Thành phố Sa Đéc, Tỉnh Đồng Tháp.
Điểm thu hút nhất của Định Yên chính là chợ chiếu đêm. Xưa kia, do ban ngày người dân bận việc đồng áng hoặc dệt chiếu, phiên chợ họp vào lúc nửa đêm dưới ánh đèn dầu leo lét. Người mua ngồi cố định, người bán vác những cuộn chiếu đi đi lại lại như những "bóng ma" huyền ảo. Ngày nay, dù chợ đêm đã thưa dần, nhưng ký ức về nó vẫn là niềm tự hào của vùng đất này.
Để có được một chiếc chiếu đẹp, người thợ phải rất tỉ mỉ từ khâu chọn sợi lác, sợi đay, sau đó nhuộm màu thủ công với các sắc đỏ, vàng, xanh rực rỡ. Những hoa văn như hình con dơi, chữ Thọ, hay hoa hồng trên chiếu không chỉ để trang trí mà còn mang lời chúc bình an, hạnh phúc cho mỗi nếp nhà.
Dù hiện nay đã có sự hỗ trợ của máy dệt, nhiều gia đình ở Định Yên vẫn giữ lối dệt tay truyền thống. Những nhịp chày gỗ, những đôi bàn tay đưa thoi nhịp nhàng đã tạo nên những tấm chiếu mịn, bền và mang cái "hồn" rất riêng của người Lấp Vò.
Vị trí: Xã Định Yên, Huyện Lấp Vò, Tỉnh Đồng Tháp.